//
JA Teline III - шаблон joomla Книги

Monday, Dec 18th

Last updateSun, 17 Dec 2017 2am

You are here: Home GÓC VĂN NGHỆ LÍNH KỂ CHUYỆN Trung đoàn ta tiêu diệt gọn Trung đoàn địch

Trung đoàn ta tiêu diệt gọn Trung đoàn địch

Tháng 7.1965 Mỹ đưa quân ồ ạt vào miền Nam, tiến hành cuộc “Chiến tranh cục bộ” sau khi chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” bị sụp đổ. Mục tiêu quân đội Mỹ đặt ra là “Tìm diệt, bình định, đánh gãy xương sống của Việt Cộng”. Chủ yếu là tiêu diệt các đơn vị chủ lực và cơ quan lãnh đạo - chỉ huy của cách mạng miền Nam hòng giành lại thế chủ động trên chiến trường. 

Như vậy là từ đây cục diện chiến trường miền Nam đã bước sang giai đoạn mới, một thế trận mới. Quân và dân ta phải trực tiếp chiến đấu với quân đội Mỹ, một quân đội hùng mạnh được trang bị vũ khí hiện đại nhất thế giới và cũng dã man nhất của thế giới đương đại. Từ cuối năm 1965, cuộc đụng đầu lịch sử giữa nhân dân ta với quân đội Mỹ đã bước vào giai đoạn khốc liệt chưa từng có trong suốt bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam.

Ngay từ khi đưa quân vào chiến trường miền Nam Việt Nam, Mỹ đã đặc biệt quan tâm bố trí lực lượng ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Lúc cao nhất có đến 5 Sư đoàn, 5 Lữ đoàn, 1 Trung đoàn thiết giáp. Trong số đó có 2 Sư đoàn tinh nhuệ nhất của quân đội Mỹ là:

* Sư đoàn số 1 Bộ binh, mệnh danh anh cả đỏ. Các tướng tá Mỹ từng khoe khoang trong lịch sử của Sư đoàn không có từ chiến bại; được thành lập năm 1917, quân số 17.530 tên, từng tham gia 2 cuộc chiến tranh thế giới. Đặt chân lên chiến trường miền Đông Nam Bộ, địa bàn hoạt động của Sư đoàn dọc trục quốc lộ 13 tỉnh Bình Dương đến Bình Long. Sở chỉ huy đặt ở căn cứ Lai Khê thuộc huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương.

* Sư đoàn 25 Bộ binh cơ giới, biệt danh Tia chớp nhiệt đới. Cơ động chiến đấu bằng xe bọc thép; thành lập năm 1941, quân số 17.666 tên;  từng tham gia chiến đấu trong chiến tranh Triều Tiên. Tại chiến trường miền Đông Nam Bộ địa bàn hoạt động trên trục lộ 22 từ Sài Gòn đến Tây Ninh. Chỉ huy sở đặt ở căn cứ Đồng Dù huyện Củ Chi; có lúc chuyển lên căn cứ Trảng Lớn thuộc tỉnh Tây Ninh.

Về quân ngụy, sau khi được quân đội Mỹ nhảy vào hà hơi tiếp sức, các Sư đoàn chủ lực ngụy quân trên cả 4 vùng chiến thuật cố gắng gượng dậy, độc lập hành quân càn quét một số vùng trọng điểm của ta. Vào thời điểm này tổng số quân Ngụy lên đến gần một triệu tên. Nhiệm vụ chủ yếu của chúng là bảo vệ tuyến sau, thực hiện kế hoạch bình định, gom dân vào ấp chiến lược, đôn quân bắt lính và thỉnh thoảng bám theo các cuộc hành quân càn quét của quân đội Mỹ.

Về phía ta sau khi đánh bại chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” lực lượng phát triển lớn mạnh không ngừng. Vùng giải phóng liên tục được mở rộng, tạo sự liên hoàn trong thế trận chiến tranh nhân dân. Đặc biệt là sau khi Sư đoàn 9 tiêu diệt trên hai ngàn lính Mỹ của Sư đoàn số 1 anh cả đỏ; chứng tỏ cho Mỹ thấy chúng đang gặp phải một đối thủ đáng gờm nhất trong lịch sử bất chiến bại của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ. Quân chủ lực của ta đã đủ sức làm cho tham vọng ngông cuồng đánh nhanh, thắng nhanh của Lầu Năm Góc trở thành ảo tưởng. Kế hoạch bình định miền Nam trong 18 tháng của các nhà chiến lược quân sự Mỹ coi như có nguy cơ phá sản. Dã tâm của Mỹ muốn đưa Việt Nam trở lại thời kỳ đồ đá chỉ là suy nghĩ điên rồ của những kẻ phi nhân tính chưa từng có trong lịch sử của nhân loại. 

I. KHÁI QUÁT TÌNH HÌNH TRƯỚC TRẬN ĐÁNH:
1. Tình hình chung:

Nhân dân tỉnh Bình Dương nói chung, nhân dân và công nhân các sở cao su trên địa bàn huyện Dầu Tiếng nói riêng có truyền thống cách mạng ngay từ những ngày đầu khi có Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Sau khi miền Nam đồng khởi năm 1960, phong trào cách mạng của nhân dân và các lực lượng vũ trang Dầu Tiếng hình thành, không ngừng phát triển lớn mạnh. Kết hợp đấu tranh chính trị với tiến công quân sự tạo thành thế trận chiến tranh nhân dân, làm cho ngụy quân - ngụy quyền ở đây thất điên bát đảo.

Về mặt quân sự thì địa bàn Dầu Tiếng là cửa ngõ quan trọng, án ngữ phía tây bắc Sài Gòn; lại nối liền với vùng căn cứ Trung ương cục miền Nam. Do vậy địch tập trung ra sức bình định và đánh phá phong trào cách mạng của ta ở vùng này rất ác liệt. Khi Mỹ đổ quân ồ ạt vào miền Nam thì khu vực Dầu Tiếng - Bến Cát - Củ Chi cũng được các tướng tá Mỹ chú trọng bố trí lực lượng mạnh; hòng đẩy lùi lực lượng vũ trang của ta ra khỏi khu vực trọng yếu này.   

2. Động thái của địch trước trận đánh:

Sở chỉ huy Sư đoàn 5 ngụy đóng tại Lai Khê, cách thị trấn Bến cát 7 km về hướng tây bắc. Đó là Sư đoàn bộ binh chủ lực loại 1 của ngụy quyền Sài Gòn đủ quân số trên dưới 10 ngàn tên; biên chế thành 3 Trung đoàn. Hướng hoạt động chủ yếu là: Trung đoàn 7 địa bàn từ Bến Cát đến Dầu Tiếng, Trung đoàn 8 trục lộ 13 Bình Dương đến Bình Long; Trung đoàn 9 dự bị.

Ngày 21.11.1965, Trung đoàn 7 được tăng cường 01 chi đoàn thiết giáp, hành quân càn quét khu vực đông bắc Dầu Tiếng mang tên “Cuộc hành quân xây dựng 10” nhằm thăm dò lực lượng ta và bảo vệ chi khu Dầu Tiếng; tối đến co cụm tại làng 10. Ngay đêm đó đã bị Trung đoàn 3 Sư đoàn 9 tập kích, đánh thiệt hại nặng một bộ phận; phá hủy 26 xe quân sự. Ngày 26.11.1965 Trung đoàn 7 di chuyển lên phía bắc nhằm thực hiện ý đồ trục lực lượng chủ lực của ta ra khỏi khu vực này. 

3. Nhiệm vụ của Sư đoàn 9:

Chỉ sau gần 10 ngày tính từ trận tập kích tiêu diệt Lữ đoàn 3, Sư đoàn 1 của Mỹ tại Bàu Bàng; đội hình Sư đoàn 9 đã áp sát Dầu Tiếng. Trung đoàn 1 triển khai ở phía bắc Dầu Tiếng, Trung đoàn 2 và Trung đoàn 3 ở Long Nguyên, Sư đoàn bộ đóng tại Phước San - Phú Giáo. Các lực lượng vũ trang địa phương và dân quân du kích các làng tiếp tục phối hợp tác chiến, nắm tình hình địch và dẫn đường cho bộ đội chủ lực bám sát địch, sẵn sàng tấn công tập kích khi có lệnh.

Quyết tâm của Thường vụ Đảng ủy - Bộ Tư lệnh Sư đoàn 9 là sử dụng Trung đoàn 1 tấn công tiêu diệt Trung đoàn 7 Sư đoàn 5 ngụy khi nắm chắc tình hình địch và có thời cơ thuận lợi. Tăng cường Tiểu đoàn 4 của Trung đoàn 2 làm thê đội dự bị, đứng chân tại Ván Tám.

II. DIỄN BIẾN CỦA TRẬN ĐÁNH:

Ngày 21-11-1965, trinh sát Trung đoàn nắm địch báo cáo về đơn vị là Trung đoàn 7 Sư đoàn 5 Ngụy có tăng cường 01 chi đoàn xe thiết giáp, đang càn quét tại khu vực đông bắc Dầu Tiếng gồm các làng 10, 18, 21 và 22 trong suốt 5 ngày liền. Ngày 26-11-1965 địch lại di chuyển lên phía bắc, càn quét các làng 2, 6 và 14.

Thực hiện quyết tâm của Thường vụ Đảng ủy - Bộ Tư lệnh Sư đoàn 9 là sử dụng Trung đoàn 1 tấn công tiêu diệt Trung đoàn 7 Sư đoàn 5 Ngụy khi nắm chắc tình hình địch. Chiều ngày 26-11-1965 trinh sát Trung đoàn 1 bám sát, báo tin địch đang dừng lại ở các lô cao su 33, 34 và 35 giữa làng 6 và làng 14 huyện Dầu Tiếng.

Sau khi nắm chắc lại tình hình địch, Ban chỉ huy Trung đoàn do trung đoàn trưởng Nguyễn Thế Truyện và chính ủy trung đoàn Đặng Văn Thượng chỉ huy; hạ quyết tâm dùng toàn bộ lực lượng vận động tập kích tiêu diệt Trung đoàn 7 Sư đoàn 5 ngụy. Phương án tác chiến là sử dụng Tiểu đoàn 2 làm mũi chính diện, đột phá từ phía bắc đánh xuống; Tiểu đoàn 1 tấn công từ phía đông và Tiểu đoàn 3 tấn công từ phía tây đánh vào. 

Nhận lệnh của Trung đoàn tại làng 15, trở về đơn vị đã hơn 22 giờ. Các Tiểu đoàn hành quân bôn tập. Trên đường vừa đi vừa giao nhiệm vụ và phương án tác chiến cho các đơn vị. Đến hơn 4 giờ sáng ngày 27-11-1965 thì toàn Trung đoàn đã tiếp cận đội hình địch, triển khai các mũi tấn công chờ lệnh nổ súng.

Đúng 5 giờ sáng, ngay sau tiếng súng đột phá của Tiểu đoàn 2, tức thì toàn Trung đoàn nổ súng, đồng loạt xung phong vừa đột phá chính diện, vừa bao vây đột phá từ các phía. Bị tấn công bất ngờ địch giật mình thức giấc, hoảng loạn dùng hỏa lực mạnh phản công, gọi phi pháo bắn yểm trợ, co cụm chống trả quyết liệt.

Ngay từ đầu Tiểu đoàn 1 do tiểu đoàn trưởng Trần Nam Hùng chỉ huy đã nhanh chóng đột phá vào sườn phải của địch từ hướng đông. Từng đại đội tấn công như vũ bão, thọc sâu mãnh liệt vào trận địa, chia cắt đội hình chúng ra nhiều mảnh. Cán bộ chiến sĩ của Trung đoàn chiến đấu rất dũng cảm, nhiều bộ phận đánh hỗn chiến, xáp lá cà giằng co với địch. Do lực lượng địch đông và triển khai đội hình diện rộng nên ta phải tổ chức nhiều đợt tấn công, tiêu diệt hết cụm này sang cụm khác.

Đúng 11 giờ trưa, Tiểu đoàn 1 đã đánh chiếm được chỉ huy sở của Trung đoàn 7, tiêu diệt toàn bộ Ban chỉ huy Trung đoàn của địch, trong đó có trung tá trung đoàn trưởng Nguyễn Văn Tư, thiếu tá trung đoàn phó và Đại úy cố vấn Mỹ. Đúng 12 giờ toàn Trung đoàn làm chủ hoàn toàn trận địa, thu dọn chiến trường, giải quyết thương binh tử sĩ, thu quân rời khỏi trận địa. Địch dùng máy bay, pháo binh đánh ngăn chận, nhưng toàn đơn vị rút lui về đến căn cứ an toàn.

III. KẾT QUẢ CỦA TRẬN ĐÁNH:

Trong trận chiến đấu này ta đã tiêu diệt gọn 02 tiểu đoàn và Ban chỉ huy trung đoàn địch, đánh thiệt hại nặng 01 tiểu đoàn khác, diệt và bắt sống 1.200 tên; thu nhiều vũ khí đạn dược quân trang quân dụng. Xin nêu lên một số kết luận chủ yếu của trận đánh: 

Một là: Dù quân Mỹ đang triển khai lực lượng rất mạnh tại chiến trường miền Đông nhưng vẫn không thể che chở cho quân Ngụy khỏi phải nếm đòn chí mạnh của quân và dân ta. Vì bản thân quân Mỹ cũng không tự bảo vệ được cho chúng; cụ thể là vừa nếm đòn đau tại Bàu Bàng cách đó 15 ngày.

Hai là: Một Trung đoàn mạnh của Sư đoàn 5 ngụy bị ta tấn công tiêu diệt nhưng các đơn vị của quân Mỹ vẫn án binh bất động không cứu viện. Bộc lộ luận điệu tuyên truyền Mỹ là đồng minh tin cậy của quân đội Sài Gòn chỉ là tuyên truyền bịp bợm.

Ba là: Bộ đội chủ lực ta không ngừng phát triển, càng đánh càng mạnh. Có đủ khả năng đánh bồi, đánh nhồi, đánh liên tục. Những chiến thắng liên tiếp của Sư đoàn 9 từ Bàu Bàng, Căm Xe, Làng 10 đến trận Làng 14 là một minh chứng cụ thể rất sinh động.

Bốn là: Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng với lực lượng vũ trang địa phương và dân quân du kích làm cho sức mạnh chiến đấu của bộ đội chủ lực ta ngày càng tăng lên. Lần đầu tiên trên chiến trường miền Nam một Trung đoàn ta tiêu diệt gọn một Trung đoàn quân chủ lực của địch trong một trận đánh,.

                                                           NGUYỄN CỨ lượt ghi theo lời kể của 
Đại tá TRẦN NAM HÙNG